Blog

Chống bệnh khoe mẽ

(hnm) – Show off, tạm hiểu là khoe mẽ, phô trương bề ngoài.

Tất nhiên muốn khoe thì phải có chỗ khoe. Về mặt tích cực, cảm giác và hành vi khoe khoang là nguồn động lực thúc đẩy sự khẳng định bản thân. “Cái đẹp lộ ra, cái xấu giấu đi”; “áo mặc có đức”… Câu tục ngữ dân gian này là phương châm sống, làm việc và hoàn thiện bản thân, đồng thời cũng là cách suy nghĩ của mỗi cá nhân khi ở trong cuộc sống. tập thể và xã hội.

Bạn đang xem: Bệnh khoe khoang

Tôi nên khẳng định mình như thế nào: tri thức, nhân cách, đạo đức, văn hóa, tiền bạc hay đơn giản bằng những giá trị siêu hình, thậm chí là sự ghê tởm?

Quá trình đi tìm câu trả lời này là quá trình phân hóa, bộc lộ cái hay – cái dở, cái hợp lý – cái chưa hợp lý của mỗi cá nhân và tập thể. Yếu tố tiêu cực cũng từ đây: khoe khoang thái quá, vô căn cứ trở thành bệnh khoe khoang!

Không khó để nhận ra sự khoe khoang. Từ lâu, cha ông ta đã có nhiều đúc kết sâu sắc về những người mắc chứng bệnh này: “Ăn như rồng, nói như rồng, làm như mèo nhổ”; Hết”…

Xem thêm: Cách ngủ nhanh và sâu trong vòng 10 đến 120 giây

Trong xã hội, những hành vi như độc đoán, hoang đàng, khoe tiền, khoe của cải, khoe nhà lầu, xe sang… dễ bắt gặp là hội chứng khoe của; thậm chí là kỳ cục.

Có liên quan đến chuyện ai cũng tiết lộ nên không khó để bắt gặp chuyện khoe khoang ở các chế. Cứ nói “chỉ có tôi là giỏi nhất” thì lung tung, nhưng khi cấp trên giao nhiệm vụ cụ thể thì mọi thứ lại trật lất, hỏng bét. Cũng có khi những người có học thức và hào hoa được bố trí vào những vị trí thích hợp, nhưng họ lại bối rối và kết quả là đen tối. Nghiêm trọng hơn, đây là kiểu trốn tránh trách nhiệm của bản thân bằng cách đổ lỗi cho người khác vì những lý do khách quan, thậm chí “nói láo, báo cáo tốt” v.v.

Không khó để nhận diện, nhưng trong quá trình phát triển của Đảng, của đất nước, căn bệnh này vẫn tồn tại, gây tác hại lớn cho tổ chức, cơ quan, đơn vị.

“Only me is the best” – Những người mắc chứng rối loạn này chỉ quan tâm đến bản thân và cố gắng “đánh bóng” bản thân chứ chưa bao giờ nghĩ đến việc xây dựng một tập thể vững mạnh và đoàn kết. Thường nói chung chung (để giấu dốt, tránh mâu thuẫn), thậm chí nói “làm một đằng làm một nẻo”, trong khi hành động lại tách rời khỏi hoạt động thường ngày của cơ quan, đơn vị.

Khi “học vấn là thật, bằng cấp là giả” cộng với căn bệnh hám danh lợi – tất nhiên những người mắc căn bệnh này phải tìm mọi cách để không thể hiện sự kém cỏi, ngu dốt. Hình ảnh dễ thấy là sự im lặng trong cuộc họp nhưng lại “nổ” ầm ĩ ngoài cuộc họp, coi thường nguyên tắc tập trung dân chủ trong nội bộ đảng – như: “Tôi không muốn phát biểu”, hay “Ý kiến ​​của đồng chí nếu được”. là, tôi buộc phải theo Hầu chứ không đồng ý” (!?).

Xem thêm: Ốc Len Xào Dừa

Những người có tài mà mắc bệnh khoe khoang thường có những biểu hiện ở các mức độ khác nhau: nhẹ thì trốn tránh trách nhiệm, nặng thì không giữ vững tính tiên phong, gương mẫu của người đảng viên. Điều quan trọng hơn là tìm cách tập hợp và thu hút những người ủng hộ trả lời và thích. Nếu lòng đầy tham vọng quyền lực thì nếu siêng năng thì gặp người này, rủ người khác kết bè kết phái. Rồi hắn dùng thủ đoạn tung tin đồn sau lưng, “ném đá giấu tay” để vu khống, bôi nhọ lãnh tụ nhằm thỏa mãn giấc mộng quyền lực. Nếu một cán bộ cấp cao của đơn vị mắc phải căn bệnh này thì chắc chắn tập thể sẽ khó có được sự bình yên và đoàn kết thực sự vì mục tiêu chung.

Chủ tịch Hồ Chí Minh đã chỉ rõ 8 thứ bệnh do “vi trùng” gây ra trong cuốn “Chỉnh đốn lối làm việc” viết năm 1947, đó là chủ nghĩa cá nhân của mỗi cán bộ, đảng viên. Trong đó, bệnh lười biếng, tự kiêu, bất hiếu, lãnh đạo và các bệnh khác ít nhiều có quan hệ mật thiết với bệnh khoe khoang.

Nghị quyết Trung ương 4 (12) về tăng cường xây dựng, chỉnh đốn đảng; ngăn chặn, đẩy lùi sự suy thoái về tư tưởng, đạo đức, lối sống, những biểu hiện “tự diễn biến”, “tự cải tạo” trong nội bộ cũng chính là biểu hiện của thói khoe khoang trầm trọng: “trốn tránh trách nhiệm, thiếu trách nhiệm, làm việc cẩu thả”, đại khái, kém hiệu quả…không làm tròn chức trách nhiệm vụ được giao” (biểu hiện của sự suy thoái về tư tưởng, chính trị). ; chỉ quan tâm đến lợi ích cá nhân, không quan tâm đến lợi ích tập thể; ghen ghét, đố kỵ, so sánh, đố kị, không muốn người khác hơn mình… Mắc bệnh “thành tích”, tham lam, khoe khoang, giấu giếm khuyết điểm, thổi phồng thành tích, “đánh bóng” tên tuổi; thích được khen, được khen” (suy đồi đạo đức, biểu hiện của lối sống).

Nếu một đảng viên mắc bệnh khoe khoang, coi thường này mà được cử làm lãnh đạo cơ quan thì rõ ràng là hại nhiều hơn lợi. Vì vậy, ngày 26/4/2020, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng, trong bài viết về công tác chuẩn bị nhân sự cho Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ 13 của Đảng Cộng sản Trung Quốc, đã nhấn mạnh tính minh bạch, công bằng, khách quan và đặc biệt là sự tỉnh táo, sắc bén. Trong tuyển chọn cán bộ: “Không thấy nổi cho là quen”, đừng chỉ nhìn “cái mã bề ngoài, bề trong che đậy”.

Là con người, tất nhiên ai cũng có khuyết điểm. Cán bộ, đảng viên cũng không ngoại lệ. Nhưng cán bộ, đảng viên khác với người thường, phải luôn rèn luyện, không ngừng tự hoàn thiện mình, luôn giữ vững vai trò tiền phong, gương mẫu, phẩm chất đạo đức mẫu mực. Vì vậy, cần phải không ngừng quán triệt lý tưởng cao cả của Đảng Cộng sản Việt Nam, dũng cảm đối mặt với những hạn chế của bản thân, khắc phục và sửa chữa những hạn chế đó. Nguyên tắc tương tự được sử dụng để điều trị và thoát khỏi căn bệnh phóng đại. “Liều thuốc” ổn định lâu dài không gì khác hơn là công khai, dân chủ, tuân thủ đường lối công tác cán bộ của Đảng; rồi chọn những người lãnh đạo bản lĩnh chính trị, tâm huyết, hiệu quả, có “sản phẩm” cụ thể; dám nghĩ dám làm , nói, hành động và chịu trách nhiệm .

Xem thêm: 11 Most Popular Ice Cream Brands

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button